‘#Alive’ – hành trình sinh tồn giữa đại dịch xác sống

Có phần mở màn hấp dẫn với định hướng tâm lý, sinh tồn giàu tiềm năng, nhưng bộ phim về xác sống với nam diễn viên Yoo Ah-in đóng lại chệch hướng ở những phút cuối cùng.

#Alive là tác phẩm đầu tay của đạo diễn Cho Il-hyung, khai thác đề tài xác sống đang là trào lưu tại xứ kim chi. Nhân vật chính trong phim là Joon-woo (Yoo Ah-in), một game thủ dành phần lớn thời gian hàng ngày trước màn hình máy tính.

Một ngày nọ, đại dịch bí ẩn bùng phát khiến con người trở thành những xác sống hung bạo, chuyên tấn công và lây lan dịch bệnh. Thế giới xung quanh nhanh chóng trở nên hỗn loạn, còn Joon-woo tự cô lập mình trong căn hộ nhằm bảo toàn mạng sống.

Cuộc sống của anh dần trở nên đảo lộn khi lương thực ngày một cạn kiệt, đồng thời không thể liên lạc hay tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Quá chán nản và tuyệt vọng, Joon-woo quyết định tìm đến cái chết để giải thoát. Đúng lúc này, anh phát hiện ra còn một người sống sót nữa giống mình ở tòa nhà đối diện.

Tác phẩm tâm lý, sinh tồn mở màn hấp dẫn và tiềm năng
Khác với bom tấn nổi bật mang đề tài xác sống Train to Busan (2016) hay phần hậu truyện Peninsula, #Alive chọn cách tiếp cận đề tài hoàn toàn khác. Bộ phim sở hữu bối cảnh và tuyến nhân vật nhỏ hẹp, kể một câu chuyện đời thường và đậm chất cá nhân.

#Alive đặt người xem vào góc nhìn của nhân vật chính là một con người hết sức bình thường (thậm chí tầm thường), rồi ném cả khán giả lẫn anh ta vào câu chuyện và hoàn cảnh ngặt nghèo một cách đầy bất ngờ. Câu chuyện trong phim do đó vừa gần gũi, chân thực, vừa mang tính cá nhân, nhưng đồng thời có tính bao quát rộng hơn so với nhiều tác phẩm cùng loại.

Bộ phim #Alive có phần mở đầu thực sự ấn tượng và lôi cuốn khán giả.

Phim có phần mở màn nhanh gọn, giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh trực diện. Cuộc sống thường ngày của anh chàng game thủ Joon-woo được nhắc đến đầy đủ chỉ trong vài ba phút ngắn ngủi. Rất nhanh sau đó, thảm họa bùng phát khiến không ai có thể kịp trở tay.

Bộ phim liên tục duy trì bầu không khí khẩn trương, kịch tính với các sự kiện bất ngờ liên tiếp xảy đến, khiến khán giả khó có thể rời mắt khỏi màn ảnh. Điểm đáng khen của #Alive là dù đẩy nhanh tiết tấu ngay từ đầu, phim không gây ra cảm giác vội vàng hay sơ sài, mà vẫn đem đến cảm xúc trọn vẹn qua từng phân cảnh cụ thể.

Đó là kết quả đến từ phần kịch bản được viết gọn gàng. Các phân cảnh, nhân vật được đưa vào trong phim sắm vai trò cụ thể, không thừa không thiếu. Diễn biến được cắt dựng hợp lý, có điểm nhấn phù hợp. Tất cả giúp 20 phút đầu tiên của #Alive thực sự đáng giá và là điểm sáng nổi bật nhất tác phẩm.

Kế đó, bầu không khí tạm lắng xuống để tập trung vào yếu tố tâm lý sinh tồn kèm phiêu lưu. #Alive tiếp tục hấp dẫn khán giả khi đặt nhân vật chính vào hoàn cảnh ngặt nghèo không kém lúc trước: bị cô lập trong căn hộ với lương thực và nhu yếu phẩm ngày một cạn kiệt.

Bộ phim thể hiện tương đối tốt yếu tố sinh tồn trong thực tế lên màn ảnh, với biến chuyển tâm lý của nhân vật chính được đặc tả nhằm thể hiện sự khó khăn và thử thách mà anh phải chịu đựng. Tình trạng của Joon-woo rất gần với thực tế có thể xảy ra khi có đại dịch.

Những bước chuyển ở khoảng nửa đầu tác phẩm diễn ra hợp lý, thuyết phục.

Bước chuyển chính của #Alive là khi Joon-woo có cuộc gặp mặt tình cờ với Yoo-bin (Park Shin-hye). Không khí của bộ phim tiếp tục thay đổi từ tâm lý sinh tồn sang tâm lý lãng mạn, với một số khoảnh khắc hài hước nhẹ nhàng nhằm giảm bớt sự căng thẳng và xây dựng mối quan hệ giữa bộ đôi.

Bước chuyển ấy tiếp tục là điểm nhấn tích cực khi giúp thay đổi diễn biến, tiết tấu của cả tác phẩm một cách mượt mà, không gây ra cảm giác gượng ép hay làm gãy mạch cảm xúc. Từ đây, #Alive mở ra thêm tiềm năng mới với câu chuyện về hai con người cô độc, ở rất gần mà cũng rất xa, vừa tìm cách sinh tồn giữa đại dịch, vừa tìm cách vượt qua sự cô đơn đến cùng cực

Diễn xuất thuyết phục của Yoo Ah-in và Park Shin-hye
#Alive sở hữu tuyến nhân vật rất hạn hẹp, gần như chỉ có sự xuất hiện của hai nhân vật chính xuyên suốt. Do đó, gánh nặng đặt lên vai đôi diễn viên chính là cực lớn bởi họ phải cáng đáng cả một tác phẩm nhiều nút thắt.

May mắn thay, đạo diễn Cho Il-hyung nắm trong tay hai “con bài tẩy” đắt giá: ảnh đế Rồng xanh trẻ nhất trong lịch sử Yoo Ah-in và “nữ hoàng quảng cáo” Park Shin-hye.

Yoo Ah-in và Park Shin-hye khẳng định tài năng diễn xuất thông qua tác phẩm.

Ngay từ những phút đầu tiên, Yoo Ah-in đã thuyết phục khán giả nhờ ngoại hình cùng lối diễn xuất nhập tâm vào nhân vật đầy tự nhiên. Anh nhập vai tay game thủ Joon-woo chân thực một cách đáng kinh ngạc, không hề lẫn lộn hay gợi nhắc tới bất cứ hình tượng nhân vật nào mà bản thân từng thể hiện.

Không cần gồng mình để thể hiện cảm xúc một cách cường điệu thái quá, Yoo Ah-in cứ thế diễn như không diễn, giúp Joon-woo trở nên gần gũi với người xem. Nhân vật của anh hiền lành, ngô nghê, và tạo cảm giác thoải mái, dễ chịu.

So với Yoo Ah-in, nhân vật của Park Shin-hye xuất hiện muộn hơn, nhưng lại được xây dựng thú vị hơn. Nét diễn của Park Shin-hye không đa dạng hay thoải mái như Yoo Ah-in, nhưng vẫn đủ tốt để truyền tải nhân vật.

Hai diễn viên tài năng cùng đem đến màn hóa thân chất lượng. Với khả năng tương tác hợp lý, họ cuốn hút khán giả từ đầu đến cuối mà không gây nhàm chán. Thậm chí, khán giả còn mong chờ cả hai có thêm thời lượng để tăng tương tác nhằm giúp mối quan hệ trở nên nổi bật hơn.

Kịch bản chệch hướng gây hụt hẫng vào phút chót
Nửa đầu của #Alive ấn tượng và thuyết phục, mở ra nhiều tiềm năng có thể khai thác để bộ phim trở thành một tác phẩm đáng nhớ. Tiếc rằng, bộ phim đầu tay của đạo diễn Cho Il-hyung không thể giữ vững phong độ cho đến phút chót.

Khi đang bước đầu xây dựng mối quan hệ giữa hai nhân vật chính, kịch bản phim bất ngờ chuyển hướng sang thể loại hành động với hàng loạt sự kiện bất ngờ. Điều đáng nói là chuỗi sự kiện xảy ra một cách bất thường và thiếu căn cứ, không hề được gợi mở hay hé lộ từ trước.

Hậu quả là mạch phim bị gãy. Câu chuyện và mối quan hệ giữa hai nhân vật chính chưa kịp phát triển đầy đủ thì đã phải dừng lại một cách đầy đáng tiếc, nhường chỗ cho các cảnh hành động đầy bạo lực nhưng vô nghĩa.

Lần chuyển hướng ở 1/3 cuối phim mang màu sắc khiên cưỡng.

Sau đó, kịch bản cố gắng đem đến một câu chuyện mới với một nhân vật mới. Tuy nhiên, tuyến truyện này được xây dựng vội vàng, sơ sài và thiếu thuyết phục trầm trọng, hoàn toàn lệch tông so với nửa đầu tác phẩm.

Người xem có cảm giác như kịch bản nửa sau của #Alive được viết vội vàng, không ăn nhập gì với nửa đầu chất lượng. Dù có thời lượng khá ngắn, phim vẫn phải cố gắng nhồi nhét những phân cảnh hành động dồn dập để lấp chỗ trống nội dung.

Và đỉnh điểm của sự “đầu voi đuôi chuột” trong kịch bản là cái kết theo kiểu “từ trên trời rơi xuống”. Dường như đội ngũ sáng tạo không biết phải xây dựng cái kết ra sao, hoặc bị ép tiến độ, nên quyết định cho mọi thứ kết thúc chóng vánh nhất có thể.

Là một tác phẩm đề cao yếu tố tâm lý, sinh tồn, #Alive đòi hỏi sự chân thực cao trong diễn biến. Ban đầu, bộ phim làm rất tốt mảng này thông qua chi tiết nhân vật nam chính phải cân đong đo đếm khẩu phần ăn mỗi ngày, hay chuyện cập nhật xu hướng tân thời như sử dụng Internet, mạng xã hội để tìm cách kêu cứu, rồi tận dụng drone làm công cụ giải cứu đầy sáng tạo…

Song, càng về sau, yếu tố này càng bị xem nhẹ và không còn được quan tâm. Thay vào đó, #Alive đem đến các trường đoạn hành động bạo lực nhằm giải quyết vấn đề theo phong cách Hollywood.

#Alive lẽ ra đã có thể hay hơn nếu kịch bản đoạn kết được đầu tư đúng mức như phần đầu.

Nhiều chi tiết xuất hiện nhưng không được khai thác đúng mức dẫn đến lỗi logic không đáng có, như việc ban đầu Joon-woo phải ăn uống dè xẻn do thiếu hụt nhu yếu phẩm, nhưng sau đó qua nhiều ngày thiếu ăn vẫn có thể sinh hoạt tương đối bình thường, không thể hiện rõ sự thay đổi về tâm sinh lý. Ngoài việc tận dụng drone làm công cụ giải cứu, nhân vật vẫn còn bị động, không có thêm sự sáng tạo hay thích nghi nào thêm với hoàn cảnh bên ngoài.

#Alive có phần mở màn hấp dẫn với định hướng tâm lý sinh tồn giàu tiềm năng, cùng màn trình diễn chất lượng, ăn ý của bộ đôi diễn viên chính. Song, phần kịch bản “đầu voi đuôi chuột” với nhiều lỗi logic khiến chất lượng tổng thể bị sụt giảm đáng kể. Dù sao, đây vẫn là một tác phẩm có giá trị giải trí cao trong dòng phim zombie.

Theo:zingnews

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *