Cắn răng chịu đựng, cặp đôi sống lay lắt với chục người: Đêm che bạt làm phòng tân hôn

Ở đời, có những hoàn cảnh khó khăn và họ cứ canh cánh ước mơ được ngôi nhà ổn định trú mưa trú nắng sau ngày làm việc mệt nhoài. Trong căn biệt thự chưa xây xong, chỉ tạm bợ có chỗ chui ra chui vào qua đêm, 13 người đàn ông và 1 người phụ nữ chia nhau để sống. Đằng sau họ là nỗi lo cơm áo, nỗi lòng xa quê lập nghiệp nơi thành phố.

Nằm tại quận 9 (TP HCM), khu biệt thự đang xây dở dang trở thành nơi trú mưa trú nắng cho nhiều công nhân xây dựng có hoàn cảnh khó khăn. Theo bảo vệ tại khu này cho biết, các căn biệt thự đều đã có chủ, tuy nhiên hiện chỉ 8 căn có người ở. Phía công ty xây dựng có thuê lại 2 căn đang xây dang dở cho bảo vệ khu dân cư và các công nhân xây dựng trú tạm.

Biệt thự xây dở là nơi sinh sống của hơn chục công nhân xây dựng. (Ảnh Internet)

Các công nhân xây dựng đều là người miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp, bươn chải để mưu sinh gửi về quê. Anh Tôn, 38 tuổi cho biết anh và các đồng nghiệp được công ty xây dựng thuê căn biệt thự với giá 3 triệu đồng/tháng, chỉ vừa xây xong phần thô. Trong không gian thiếu thốn đủ điều từ điện nước đến cửa ra vào chưa hoàn thiện, xung quanh cây cối rậm rạp chính là nơi đi chốn về của 14 người xa quê.

Với 2 tầng lầu, họ cùng nhau chia không gian để sinh sống, 7 người ở tầng một, 7 người ở tầng hai. Dưới nền nhà còn vương vãi đất đá chưa hoàn thiện, các công nhân xây dựng trải bạt để làm nơi sinh hoạt. Mỗi người một chiếu, một màn cứ thế sống qua ngày. Do là đàn ông, nhu cầu lại không quá nhiều như phụ nữ nên chỉ cần mái nhà trú mưa nắng cũng đủ với họ. Chắt chiu đồng lương tháng, họ gửi về quê nhà cho vợ con. Bất đắc dĩ vì mưu sinh nên mới sống cảnh xa nhà, chấp nhận ở tạm trong nơi thiếu thốn điều kiện để đỡ thâm hụt tiền.

“Chúng tôi là đàn ông, đi làm cả ngày, ăn uống chủ yếu ngoài quán, tối về có chỗ ngả lưng là được rồi. Quan trọng, mỗi tháng tiết kiệm được tiền gửi về quê cho vợ con”, một công nhân xây dựng cho biết. Nén lại nỗi nhớ vợ con, nỗi buồn xa quê lập nghiệp, những người đàn ông lao động chân tay bươn chải mọi công việc có thể kiếm ra tiền. Chẳng ai mong muốn đi xa nhà như thế, lại sống trong cảnh thiếu thốn nhưng vì cuộc sống, vì mưu sinh nên đành chấp nhận.

Anh Tôn từ miền Tây lên lập nghiệp, chỉ mong có chỗ ngủ để tiết kiệm tiền gửi về quê. (Ảnh Internet)

Ngôi biệt thự rộng hơn 400 m2 cũng là “phòng tân hôn” của vợ chồng anh L. Mới cưới nhau được vài tháng nên xa nhau không đành, anh chị khăn gói lên thành phố kiếm việc. Ban ngày anh L. làm công nhân xây dựng, còn người vợ vẫn đang tìm việc. Tối đến, họ dọn sạch khu vực ở góc chân cầu thang thành phòng tân hôn.

Vợ chồng mới cưới, lại sống chung với hơn chục người đàn ông khác nên anh L. dùng tấm bạt và vải màu xanh quây xung quanh thành chỗ ngủ, thuận tiện cho vợ chồng sinh hoạt riêng. Ai chẳng muốn có nơi tử tế, nhất là mới cưới, nhưng cũng vì chắt bóp từng đồng giữa thành phố đắt đỏ, họ chấp nhận chia chung không gian với nhiều người. Có xập xệ, có bất tiện và “nhạy cảm” nhưng tạm thời không còn lựa chọn tốt hơn nên vợ chồng trẻ chấp nhận để cùng đi qua giai đoạn mới lên lập nghiệp ở Sài Gòn. Vì còn bỡ ngỡ do mới lên thành phố, vợ chưa xin được việc nên vợ chồng anh L. sống nhờ vào số tiền lương 300 nghìn/ngày sau cả ngày làm công nhân xây dựng mệt nhoài.

‘Phòng tân hôn” của đôi vợ chồng trẻ tại căn biệt thự xây dở. (Ảnh Internet)

Thành phố lắm hoa nhiều lệ là thế, nơi đây công bằng và sẵn sàng tiếp đón mọi giấc mơ đổi đời tìm về nhưng cũng có nhiều chuyện đời mưu sinh vất vả ẩn sau những tòa nhà cao chọc trời. Trong căn biệt thự 2 tầng dang dở này, điện nước trở thành điều xa xỉ và để có nước để nấu ăn hay uống, mọi người phải dùng can nhựa 20 lít vào khu dân cư gần đó xin về. Điện cũng phải “câu” từ các hộ dân sinh sống bên cạnh. Còn lại, nước tắm rửa, giặt giũ… đều sử dụng từ nguồn giếng khoan.

Mưu sinh, kiếm ra đồng tiền chân chính từ sức lao động chưa bao giờ là dễ dàng. Trước đây cũng có nhiều câu chuyện về công nhân góp tiền thuê chung nhà để tiết kiệm. Dù biết mỗi cây mỗi hoa, họ phải sống tích cóp, đôi khi có phần hơi tằn tiện, mới mong dành được chút tiền để gửi về quê cho cha mẹ già, cho vợ con. Ai ra đi cũng canh cánh bên mình nỗi nhớ người thân nhưng họ phải nén lại để mưu sinh, chạy theo áp lực cơm áo gạo tiền.

Ảnh Internet.

Sinh sống chung hơn cả chục người, lại giữa nơi thiếu thốn điều kiện như thế rất dễ nảy sinh nhiều rắc rối. Để bảo đảm an toàn, những công nhân xây dựng không tổ chức nh.ậu nhẹt, cờ b.ạc, không vứt rác bừa bãi… Họ tự ý thức được hoàn cảnh của mình, chăm lo làm việc rồi về ngủ qua đêm thay vì sống bê tha, s.a lầy vào t.ệ n.ạn. Rời quê ra đi, họ mong trụ được giữa nơi “hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo” và cứ canh cánh một giấc mộng đổi đời, vượt nghèo khó…

Theo WTT

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *